설명
작곡: 브엉 꾸옥 투안(Vuong Quốc Tuân)
작사: 브엉 꾸옥 투안(Vuong Quốc Tuân)
가사 및 번역
원문
Lần theo dấu một chuyện tình buồn để lại, còn đó nguyên vẹn đau thương chẳng thể gụng.
Ác mộng tay nhau bủa vây, thức dậy nhưng chưa một lần yên giấc. . .
Thời gian qua tưởng hai ta đã thấy lối ra nhưng không, càng xa nhau càng lạc vào miền bóng tối cô độc. Đằng sau sự mạnh mẽ là đôi mắt đang đỏ hoe.
Bước thâm từng thấy sau tâm can, ai cũng giấu trong lòng tàn băng.
Định mệnh đã bỏ lại chúng ta, nợ em quá nhiều những tháng ngày bình yên.
Chợt tương lai bỗng rung chuyển không ngờ, lời thề rồi vỡ ngay dưới chân mình.
Trăm mảnh vụn vương trên tay, hoa mắt hiện ra tên em.
Đợi hai năm mà tương tân cùng cuộc đời, để những hận hờn dần mài mòn nụ cười.
Muốn hét lên dù khoảng không vắng em trong anh chỉ còn trống rỗng.
It's not that my love for you could dry, but my own sun and tears drift the sky.
It's just the way to part,
I can see a way for us instead.
Chẳng phải anh khóc vì nhớ em ơi, chỉ là anh lỡ nhìn nắng mặt trời.
Trăm mảnh vụn vương trên tay, hoa mắt hiện ra tên em.
Giờ đây em là người như với tôi, là người từng hứa chung cả cuộc đời.
Thời gian qua tưởng hai ta đã thấy lối ra nhưng không. . .
Càng xa nhau càng lạc vào miền bóng tối cô độc.
Thời gian qua tưởng hai ta đã thấy lối ra nhưng không, càng xa nhau càng lạc vào miền bóng tối cô độc.
한국어 번역
남겨진 슬픈 사랑 이야기를 따라가다 보면 그 아픔은 고스란히 남아 견딜 수 없다.
악몽이 서로를 둘러싸고 잠에서 깨어났지만 단 한 번도 평화롭게 잠들지 못했습니다. . .
한동안 우리는 탈출구가 있다고 생각했지만 그렇지 않았습니다. 우리는 멀어질수록 어둡고 외로운 지역에서 더욱 길을 잃었습니다. 힘 뒤에는 빨간 눈이 있습니다.
마음 뒤에 본 심연은 모두가 얼음의 마음 속에 숨는다.
운명은 우리를 떠났고, 나는 당신에게 너무나 많은 평화로운 날들을 빚지고 있습니다.
갑자기 미래가 갑자기 흔들리고 맹세가 내 발 바로 아래에서 깨졌습니다.
수백 개의 파편이 내 손에 흩어지고, 내 이름이 어지러워서 눈에 떠올랐다.
다시 삶으로 돌아가려면 2년을 기다리세요. 분노가 점차 당신의 미소를 앗아가도록 하세요.
내 안의 네가 없는 공간은 텅 비어 있어도 소리치고 싶어.
너를 향한 내 사랑이 말라버릴 수는 없지만 나만의 태양과 눈물이 하늘을 떠다닌다.
헤어지는 길일 뿐이야
대신에 나는 우리를 위한 길을 볼 수 있습니다.
보고 싶어서 우는 게 아니라, 그냥 햇빛이 보고 싶어서 우는 거에요.
수백 개의 파편이 내 손에 흩어지고, 내 이름이 어지러워서 눈에 떠올랐다.
이제 당신도 나와 같은 사람, 평생을 함께하기로 약속한 사람입니다.
한동안 우리는 탈출구가 있다고 생각했지만 그렇지 않았습니다. . .
우리가 멀리 떨어져 있을수록 더 어둡고 외로워집니다.
한동안 우리는 탈출구가 있다고 생각했지만 그렇지 않았습니다. 우리는 멀어질수록 어둡고 외로운 지역에서 더욱 길을 잃었습니다.